Quảng Đức

Bát Chánh Đạo Trong 37 Phẩm Trợ Đạo

BÁT CHÁNH ĐẠO TRONG 37 PHẨM TRỢ ĐẠO (phần 1)
buddha-707

Long Thần, Hộ Pháp ở quanh ta.

Lành, Dữ ta làm khó giấu qua. (sưu tầm)

Bất chợt làm điều gì thật nhỏ.                                            

Biết là việc ác, gấp lìa xa.

**********************************

Tất cả những đoạn thơ dưới đây được lấy ý từ đường link:

(1):https://hoavouu.com/images/file/vIm03_QX0wgQAJJf/phat-hoc-pho-thong-ht-thien-hoa.pdf

(2): https://m.facebook.com/chuaphapvuonghunglong/photos/gi%C3%

 

Thơ 8 và 9 chữ:

 

(1):Bát Chánh Đạo là TÁM con đường tu luyện.

Tìm sự thật, hạnh phúc chân thiện ở đời. 

Trong xã hội, hành Bát Chánh Đạo nơi nơi.

Đem an lạc, hạnh phúc mọi người: tuyệt thay!

 

(1a): GIỚI gồm 3 chi phần: Chánh ngữ, Chánh nghiệp, Chánh mạng.

Trong 3 chi phần, Chánh Ngữ là phần khó giữ nhất. Kính mong Quý vị hãy cùng chúng tôi

nên cẩn thận lúc nói để khỏi phạm giới KHẨU.

 

1a.1)- Chánh ngữ : Ngôn ngữ đúng đắn, nghĩa là không nói những lời đưa đến đau khổ, chia rẽ, hung bạo, căm thù. Nói những lời lẽ đưa đến xây dựng niềm tin, đoàn kết hòa hợp, thương yêu và lợi ích.

 *

(2):Chánh ngữ dùng Ngôn ngữ đúng đắn hợp đạo.                                                                                       

Không nói lời gây khổ, hung bạo, căm thù.                                                                          

Nói lời đoàn kết, hòa hợp để tập tu.                                                                                                  

Lời lợi ích: Giữ Giới cho dù khó khăn.

***

(3):Phải giữ “KHẨU”, dù gặp chuyện xấu thế nào.

Đừng bày Bị Nói Nặng, xông vào trả ngay.

Người biết “Giữ Giới” phải nhớ kỹ điều này.

Cứ tiếp diễn, NGHIỆP ngày càng dày thêm lên.

***

(4):Còn nghĩ Bị Nói Nặng do Quả Báo đây.

Sám Hối, rồi Hồi Hướng: NỢ VAY trả rồi.

Còn người kia đã tạo NGHIỆP ÁC đấy thôi.

Người sáng suốt làm được, Phước bồi thêm lên.

***

(5):Tu tốt miệng, xong nửa cuộc đời.(thơ 7 chữ, 4 câu)

Vậy nên ăn nói chớ buông lơi!

Nói ra ngẫm lại rằng sai phạm,

Sám hối từ nay cố giữ lời.

***

(6): Chánh Ngữnhững lời nói chánh, chân.

Không gây hiềm khích cá nhân, nhiều người.

Không dệt thêu lợi mình, hại bạn chơi.

Không lời tà vạy, mọi nơi an hòa.

***

(7):Lời Chánh Ngữ: giúp khổ não biến xa.

Làm ai nghe được chan hòa niềm vui.

Nói Chánh Ngữ được lòng tin mọi người.

Ai cũng quý mến, cuộc đời an khang.

***

Xin mời Quý vị đọc những lời KHÔNG PHẢI CHÁNH NGỮ

sau đây để cố tránh xa:

*

(8):Chửi ai như phun Nước Bọt Lên Trời.

Nó Dội Lại Vào Mặt người Ác Tâm.

Thế là, Độc Tố tiết ra ngấm ngầm.

Bệnh Sinh, Nghiệp Tạo: tránh Làm từ nay.

***

(9):Làm Ác qua mặt được Pháp luật, con người.

Không trốn được NHÂN QUẢ, nhớ đời, giữ THÂN.

Hàng ngày CÁI MIỆNG TẠO ÁC rất nhiều lần.

Ngay cả nói đùa giỡn, cũng cần Tránh Xa.

***

(10):Thị phi: tật xấu đáng trách nhất trong đời!

Thay bằng câu niệm Phật, người người mến thương.

Thị phi: tội Ác khẩu nặng thật khó lường.

Còn câu niệm Phật, Tây phương đang đón chờ!

***

(11):Tu nhiều Pháp môn mà chẳng chịu TU TÂM.

Bỏ ÁC KHẨU: khỏi bị SAI LẦM đường TU.

Nếu không, TU bao nhiêu, xem như TU MÙ,

Vì khi chết chắc sẽ “chu du” ba đường,

***

(12):Có kẻ thật cay nghiệt quá chừng.(thơ 7 chữ, 4 câu)

Người làm sai trái chẳng khoan dung.

Tâm từ con Phật đâu không thấy.

Để thỏa lòng SÂN: mắng cứ dùng.

***

(13):Sống kiểu “Ăn miếng trả miếng” không tốt đâu.

Ai muốn hơn, ta NHỊN thế nào cũng yên.

Nhất là trong trường hợp thân thuộc, người quen.

Họ thấy mình NHỊN, chẳng gây thêm làm gì.

***

(14):Hàng ngày, đáng lo khẩu nghiệp nhất thôi!

Thấy ai không thích, lắm lời thốt ra.

Độc Mồm, Đâm Thọc, Đố Kỵ, Điêu Ngoa:

Dệt Thêu, Dối Gạt chẳng bỏ qua điều nào!

***

 

(1a.2)- Chánh nghiệp: Hành vi đúng đắn, nghĩa là không có hành vi giết hại, trộm cướp, hành dâm phi pháp. Thực hành sự thương yêu, cứu giúp, không ham muốn thú vui bất thiện.

 *

(15):Chánh nghiệp: Hành vi đúng đắn, giữ trong tâm:

Không giết hại, trộm cướp, hành dâm gian tà.                                                                                  

Thú vui bất thiện, ham mấy, cố tránh xa.

Hành thương yêu, cứu giúp,... Giới ta cần trì.

***

(16):Sát sinh, hại vật cố tình làm: (thơ 7 chữ, 4 câu)

Tuổi thọ giảm nhiều tính tháng năm.

Dịch bệnh, Thiên tai... dồn dập đến.

Con người chịu khổ, bởi mê lầm.

***

(17): Chánh Nghiệp: hành động tạo nghiệp chân chánh.

Kẻ xấu cạnh tranh, phải tránh không thù.

Họ vu cáo, nhục mạ: một lòng tu.                                                                                                                   
Giữ im lặng: CƯƠNG thua NHU chắc rồi.

***

(18):Khắc sâu: “Hay gì lừa đảo kiếm lời.

Cả nhà ăn uống, tội trời riêng mang.”(sưu tầm)

Uy tín: quan trọng nhất, đứng đầu hàng.

Làm ăn chân chính giàu sang mấy hồi.

***

(1a.3)- Chánh mạng : Đời sống đúng đắn, nghĩa là phương tiện mưu sinh, nghề nghiệp chân chính, không sống bằng những nghề phi pháp, độc ác, gian xảo.

 *

(19):Chánh mạng: Mưu sinh bằng nghề nghiệp chân chánh,

Không sống nghề độc ác, bất chính, xảo gian.

Vậy là đã sống đời thiện lương hoàn toàn.

Giới đã giữ trọn vẹn, tâm an muôn phần.

***

(20): Chánh mạng: nghề giữ mạng sống chúng sinh.

Là vật, chúng có tánh linh như người.

Giết chúng nhiều, thề trả thù chẳng chơi.

Phẫn nộ báo oán hiện đời thảm thương.

***

(21):Quả báo xảy ra: Tiệm Vịt Quay.

Hàng trăm con vịt giết thường ngày.

Thấy giàu, mở Quán thêm nhiều nữa.

Chủ tiệm khoe vàng khắp cổ, tay.

Được vậy đã quay nhiều vịt lắm!

Tiền vào rủng rỉnh tưởng là hay.

Oan hồn vịt nhập, kêu quằm quặp.

Loài vật trả thù, đáng sợ thay!

***

(22):Tốt nhất kiếm sống bằng nghề thiện lương.

Lợi mình, lợi người chẳng lường gạt ai.

Người người làm vậy, mọi việc tốt ngay.

Cuộc sống ý nghĩa, tốt thay: đang chờ!

***

(23):Người có Chánh Mạng: sống cuộc đời ý nghĩa.

Là không ăn bám, không chôm chỉa nơi đâu.

Luôn tâm niệm phục vụ chúng sanh hàng đầu.

Để cúng dường chư Phật, ước ao hoàn thành.

***

Đây là bài học thực tập rất thiết thực cho cuộc sống. Kính mong quý bạn đạo hữu duyên hãy cùng chúng tôi Cố Gắng Thực Tập Tốt BÁT CHÁNH ĐẠO hàng ngày để một ngày nào đó chúng ta có những niềm an lạc tuyệt vời trong cuộc sống.

Xin chân thành cảm ơn quý vị đã đọc bài viết và thực hành./.

Bài Đọc Thêm Rút Ra Từ Đường Link:

https://phatphapungdung.com/ac-khau-va-qua-bao-189153.html


Ác Khẩu Và Quả Báo

Ngày xưa, trong thành Xá Vệ có một người nhà rất giàu, tên gọi là Sư Chất, đã hơn 40 tuổi rồi mà chưa có con. Hai vợ chồng rất lo lắng, liền đến một nhà Bà-la-môn xin bốc một quẻ bói xem sau này có sinh được đứa con trai hay con gái nào không? Nhưng họ vô cùng thất vọng nghe thầy bói trả lời rằng suốt đời họ sẽ không có con.

Sư Chất nghe thế không chịu tin, lại đi tìm một ông thầy tướng số khác, cao tay ấn hơn, nhiều kinh nghiệm hơn xin bốc quẻ. Lạ thay, vị thầy tướng này vốn được mọi người tôn kính và khen ngợi là bói linh như thần, lại cũng làm cho Sư Chất thất vọng.

Sư Chất đi về mà lòng phiền muộn, bỗng sực nhớ đến bậc đại thánh Thích-ca Mâu-ni, tự nghĩ:

– Đức Phật là giáo chủ của trời và người, là bậc Nhất thiết trí, không có gì là Ngài không biết, không có gì là Ngài không hiểu, tại sao ta lại không đến gặp Ngài xin chỉ giáo?

Nghĩ đến đây ông bèn nhắm hướng tinh xá Kỳ Viên mà đi. Cung kính đảnh lễ đức Phật xong, ông chắp tay bạch:

– Bạch đức Thế Tôn đại bi, xin Ngài thương xót chúng sinh ngu si mà chỉ giáo. Con có chút ưu tư, năm nay đã hơn 40 mà chưa có đứa con trai nối dõi, đó là do nhân duyên gì, cúi xin đức Phật khai thị.

Đức Phật trả lời:

– Không lâu nữa ông sẽ có một đứa con trai, vừa có phúc lại vừa có đức, chỉ có điều là khi nó vừa lớn nó sẽ xin xuất gia.

Nghe tin này Sư Chất rất đỗi vui mừng, thành tâm đảnh lễ chân Phật, rồi thỉnh cầu:

– Cầu xin Thế Tôn và chư tăng cho phép chúng con được cúng dường vào trưa mai, để chúng con được kết thêm thiện duyên và trồng chủng tử vào ruộng phước của Như Lai.

Đức Phật nhận lời rồi, Sư Chất hoan hỉ quay về chuẩn bị đàn trai. Hôm sau ông dẫn đầu gia nhân, chân thành cúng dường những món ăn thức uống ngon lành đẹp mắt nhất.

Đức Phật nhận cúng dường xong, thuyết một thời pháp rồi dẫn tăng chúng quay về tinh xá. Đi được nửa đường, đức Phật và tăng chúng ngồi dưới một gốc cây bên bờ sông nghỉ ngơi. Bỗng từ trên cây, một con khỉ nhảy xuống xin mượn bình bát của đức Phật. Nó ôm bình bát chạy đi thật xa rồi quay về, trong bình bát chứa đầy mật ngọt. Nó dùng hai tay kính cẩn dâng bình bát lên đức Phật, Ngài nhận lấy và chia cho chư tăng dùng để con khỉ được nhiều phúc đức. Con khỉ thấy thế mừng rỡ nhảy nhót.

Không lâu sau nó đến ngày tận số, đầu thai làm người, sinh vào nhà của Sư Chất.

Lúc nó sinh ra, trong nhà phàm có vật dụng gì có thể chứa đựng thức ăn, thì vật dụng ấy bỗng đầy ắp mật và đường. Vợ chồng Sư Chất thấy điều quái dị, bèn do nhân duyên này đặt tên con là Mật Thắng.

Thời gian vùn vụt trôi mau như tên bắn, hơn mười năm trôi qua như trong nháy mắt, Mật Thắng nay đã lớn khôn. Chú bé chán ngán chuyện thế tục, xin phép cha mẹ cho mình được xuất gia, cha mẹ hết sức vui mừng mà trả lời:

– Lúc con chưa ra đời, đức Phật đã biết sẽ có ngày hôm nay. Bây giờ con muốn xuất gia, cha mẹ rất hoan hỉ. Không bao giờ cha mẹ ngăn chận con một cách vô lý.

Được cha mẹ hoan hỉ cho phép rồi, Mật Thắng đến tinh xá Kỳ Viên xin xuất gia với đức Phật. Nhờ có tiền duyên, Mật Thắng chứng quả rất mau.

Một hôm, thầy đang trên đường đi độ hóa với các bạn đồng tu, cảm thấy vừa nóng vừa khát lạ thường, ai nấy đều ao ước có một cái gì để uống. Tỳ-kheo Mật Thắng bèn cầm bát tung lên trời rồi sau đó dùng hai tay tiếp lấy bát trở về. Bấy giờ trong bát đựng đầy mật ngọt, Mật Thắng bèn chia cho chúng tăng giải khát.

Về tới tinh xá, một vị tỳ-kheo đi tìm đức Phật xin thỉnh giáo:

– Bạch Thế Tôn, trong quá khứ tỳ-kheo Mật Thắng đã tu phúc đức gì mà bây giờ bất cứ lúc nào, ở đâu cũng có thể có đường và mật?

Đức Phật trả lời:

– Các ông có nhớ có một lần lâu lắm rồi, có một con khỉ đem mật ngọt đến cúng dường Như Lai và chúng tăng không? Nhờ bố thí với thiện tâm, nên sau khi chết rồi nó được sinh ra làm người, và nhờ nó chân thành cúng mật ngọt cho Phật nên kiếp này nó có thể được đường và mật bất cứ lúc nào và ở đâu.

Đức Phật nói xong, vị tỳ-kheo nọ hỏi tiếp:

– Bạch Thế Tôn! Thế thì tiền kiếp Mật Thắng do nhân duyên gì mà bị đọa làm thân khỉ?

Lúc ấy xung quanh đức Phật có rất nhiều đệ tử vân tập, Ngài nhìn họ một lúc rồi đáp:

– Thầy ấy bị đọa xuống làm khỉ là do một nhân duyên xảy ra cách đây 500 kiếp về trước, thời đức Như Lai Ca-diếp còn tại thế. Lúc đó có một vị tỳ-kheo trẻ tuổi, tình cờ thấy một vị tỳ-kheo khác đang băng qua một con suối nhỏ, vị trẻ tuổi bèn cười chế nhạo, bảo là dáng điệu của vị tỳ-kheo kia giống hệt như con khỉ. Nhưng sau đó thầy ấy tự biết lỗi lầm của mình, đến xin sám hối với vị tỳ-kheo mà mình đã chế nhạo. Vị tỳ-kheo trẻ tuổi đã phạm tội ác khẩu nên bị đọa xuống làm khỉ, tuy nhiên nhờ thắng duyên biết sám hối nên kiếp này mới được gặp Phật và được Phật độ, chứng quả A-la-hán một cách mau chóng.

Nghe đức Phật giảng xong, các vị tỳ-kheo đều nhận ra rằng một câu nói ác cũng có thể chiêu cảm nghiệp khổ, vì thế không còn ai dám ác khẩu, ngay cả đến một câu nói đùa cũng không dám nói.

Bởi vì luật nhân quả không bỏ sót bất cứ một người nào.

Diệu Hạnh Giao Trinh dịch