KIÊN TRÌ TU TẬP DẸP BỚT “CÁI TA” (phần 2)
Miệng người tạo ác nhất trong ngày,
Biết quấy nói xong, chấm dứt ngay.
Chẳng vậy, miệng tha hồ nói bậy.
Chết về địa ngục, khổ trần ai!
*******************************
(1b): Đề Nghị Cách Tập TU 2:
Ứng Dụng Biến Phiền Não Thành Bồ Đề
Hay Trải Rộng Tình Thương:
Thơ 7 chữ, 4 câu
(1):Mỗi ngày NGÃ MẠN lộ nhiều sao!
Ác khẩu xuất ra, có biết đâu.
Bè bạn giao du, thường tránh mặt.
Trách trời cuộc sống quá sầu đau!
***
(2):Sân Hận tiết nhiều, tụ ở đâu?
Tạo thành NỘ KHÍ khoảng trời cao.
Chiến tranh, Dịch bệnh,...không ngừng đến.
Bão Lũ, Sóng thần,..quá khổ đau!
***
(3):Lỗ TAI, Con MẮT, đáng lo thay!
Để chúng thấy, nghe có chuyện ngay.
“TA” biết được, liền sinh lắm chuyện:
Bao lời Ác khẩu nói thường ngày.
***
(4):Người khó tính, tâm khổ lắm mà!
Ai làm sao, chẳng hợp lòng “TA”.
Miệng thường hay thốt lời chê trách!
Tâm bực bội, sinh Bệnh chóng già!
***
(5):Niệm Phật, làm lành, tụng chú luôn,…
Mà sao Nghiệp khẩu lại không buông.
Cứ đi nói xấu, chê bai mãi...
Phật đón Tây Phương, chuyện bất thường!
***
(6):Ác khẩu với ai, phải nhớ là:
Rất nhiều độc tố sẽ sinh ra.
Nếu như người nhận không hề biết.
Giận tức sẽ hồi lại phía ta.
***
(7):Ác khẩu đến từ trọng cái “TÔI”.
Cố tình dứt bỏ, việc êm trôi.
Còn không, Giận Tức không hề dứt.
Cõi ÁC ba đường, chắc chắn thôi!
***
(8):Ác khẩu, coi chừng, phải tránh thường.
Nếu không, rồi sẽ gặp tai ương.
Chết về địa ngục, theo hình phạt:
Cắt lưỡi, Xé mồm,,... nát tợ tương.
***
(9):CÁI TA xuất hiện Tự xem cao ,
Tự ái, Tự tôn... đến Tự hào,...
Cứ có một tên vừa ló mặt.
Chạm vào, “TA” mắng phủ lên đầu.
***
Những người khó tính hay ghét người có tật
mình không thích. Không Thích là cảm giác
Tiêu Cực rồi sẽ sinh ra Bệnh. Những tật ấy thường được
biểu lộ phần lớn qua khẩu nghiệp như sau đây:
(xin viết thành văn vần không niêm luật cho dễ đọc).
Độc đoán, kiêu ngạo, cái “TA”,
Khoe khoang, kỳ thị, moi ra lỗi người,
Ác khẩu, hống hách, lắm lời,
Thêu dệt, đâm thọc, khinh người, gièm pha.
*
Chửi rủa, vu khống, điêu ngoa.
Lừa dối, thất hứa, nói đùa, chê bai.
Nhục mạ, chỉ trích, mỉa mai, Châm biếm, gây khổ cho ai, hận thù.
*
Thô tục, hỗn láo, yểm trù.
Nói phủ đầu, nịnh hót để ru lòng người.
Xỉa xói, miệt thị, móc bươi.
Khắc nghiệt, xuyên tạc, chuyện đời trách chê.
*
Xảo trá, ganh tị, chọc quê,
Quát tháo, nói mát, chửi thề, bực ai!
Quyết tâm sửa đổi hôm mai.
Tật gây khẩu nghiệp từ rày còn đâu!
*
Được rồi, thật tốt làm sao!
Cố TU khẩu nghiệp, ngõ hầu được lên.
TU không dễ, chớ lãng quên.
Phật thương, quá vãng về liền Tây Phương.
***
Ghét người nào có sướng đâu mà lại rước Bệnh vào thân.
Chi bằng ta hãy TRẢI RỘNG TÌNH THƯƠNG, tỏ lòng thương hại họ.
Tức từ PHIỀN NÃO sẽ biến thành BỒ ĐỀ thì “CÁI TA” sẽ tự biến đi:
Biến Phiền não hóa Hạnh Bồ Đề,
Một cách tập TU đoạn bớt mê.
Tật xấu của ai nên Hỷ Xả.
Vậy TA biến mất, lợi nhiều bề.
Kính mong Quý Bạn Đạo hữu duyên hãy cùng chúng tôi
cố thực tập hằng ngày phần viết trên để đạt được mục đích là dẹp
bớt “CÁI TA”. Nếu được vậy, chúng tôi xin đem công đức có được
này hồi hướng tất cả Pháp giới chúng sanh, tương lai đều sanh về Tịnh Độ.
Xin chân thành cảm ơn quý vị đã đọc bài viết và thực hành./
********************************************